Có cần thay thế Tenofovir disoproxil fumarate (TDF) bằng Tenofovir alafenamide (TAF) để chống virus viêm gan B không?

Rất nhiều người hỏi mình câu này: Tôi uống TDF nhưng sợ tổn thương xương và thận, đổi sang TAF thì tốn kém, nếu đổi TAF thì cần bao nhiêu tiền? Để trả lời câu hỏi này, chúng ta cần so sánh sự khác biệt quan trọng nhất TDF và TAF - tính an toàn của thuốc.
Có cần thay thế Tenofovir disoproxil fumarate (TDF) bằng Tenofovir alafenamide (TAF) để chống virus viêm gan B không?

Nói cách khác TAF cải thiện bao nhiêu tác dụng phụ so với TDF? 

1) Các tác dụng phụ như Xương đã được giảm bớt
 
Tại Hội nghị Hiệp Hội Gan Mật Châu Á 2019, được tổ chức tokyo, các nhà khoa học TQ do Han Ying đứng đầu từ BV Xijing thuộc Đại học Quân Y Không quân, đã trình bày nghiên cứu, Kết quả về Xương và Thận lâu dài ở bệnh nhân viêm gan B mạn tính điều trị TAF
 
Nghiên cứu này liên quan đến 100.000 bệnh nhân viêm gan B, và phương pháp đánh giá sử dụng "mô phỏng động của bệnh nhân" để dự đoán kết quả sức khỏa lâu dài của bệnh nhân viêm gan B mạn tính. Việc đánh giá nguy cơ của bệnh thận mạn tính giai đoạn 3 và bệnh thận giai đoạn cuối dựa trên những thay đổi về mức lọc cầu thận(eGFR), do các phương pháp điều trị gây ra. Nguy cơ gãy xương khi điều trị áp dụng tỷ lệ rủi ro gãy xương trong 10 năm, để đánh giá nguy cơ gãy xương, không liên quan đến chấn thương của bệnh nhân.
 
Kết quả của nghiên cứu là: Trong suốt vòng đời, những bệnh nhân được mong đợi được điều trị TAF sẽ ít mắc bệnh thận mãn tính giai đoạn 3 và các biến cố bệnh thận giai đoạn cuối.
 
Cụ thể so với TDF và ETV, điều trị TAF làm giảm các biến cố bệnh thận mạn tính giai đoạn 3 lần lượt là 51% và 25%. Đối với những bệnh nhóm điều trị TAF, nguy cơ gãy xương là 0, 956 ở những bệnh nhân được điều trị TDF, về cơ bản là giống như những bệnh nhân được điều trị ETV. Tỷ lệ gãy xương, không do chấn thương suốt đời thấp, nhưng có thể xảy nhiều biến cố hơn do tuổi thọ tăng lên
 
2) Nghiên cứu mới nhất TQ
 
Năm ngoái, nhóm nghiên cứu của Khoa dược Bệnh viện You'an Bắc Kinh cũng đã xuất bản một báo có tiêu đề "Tiến bộ nghiên cứu và ứng dụng lâm sàng của TAF trong điều trị viêm gan B mạn tính" đề cập đến 425 bệnh nhân âm tính với HBeAg và 873 HBeAg dương tính đã được nghiên cứu.
 
Nghiên cứu cho thấy khi nhóm TAF điều trị bệnh nhân VgB mạn tính có HBeAg dương tính trong 96 tuần, tỷ lệ đáp ứng HBV DNA của bệnh nhân là 73%(423/581), tỷ lệ chuyển đảo huyết thanh HBeAg, tức là mất HBeAg -, xuất hiện Anti HBe + lần lượt là 22% và 18%, nhưng chỉ có 1% bệnh nhân có HBsAg âm tính. Tỷ lệ đáp ứng HBV DNA ở nhóm TDF là 75%(218/292) sau 96 tuần điều trị.
 
Tại tuần 96 điều trị viêm gan B mãn tính có HBeAg âm tính, tỷ lệ đáp ứng HBV DNA trong nhóm TAF là 90%(257/285), nhưng chỉ có 1 trừ trường hợp có HBsAg âm tính, và tỷ lệ đáp ứng HBV DNA nhóm TDF là 91% (127/140). Nói cách khác, rất ít sự khác biệt và hiệu quả kháng virus giữa TDF và TAF
 
Ngoài ra, tỷ lệ men gan về bình thường, khi điều trị TAF là 75% ở tuần thứ 96, cao hơn 68% ở nhóm TDF
 
Ở tuần quan sát thứ 96, người ta thấy rằng so với những bệnh nhân được điều trị TDF, những bệnh nhân được điều trị TAF có lợi thế hơn về chức năng thận và lợi ích về xương.
 
233674666_1483054338721659_6538146901662984520_n.
 
So với đường cơ sở nghiên cứu, TAF ít ảnh hưởng đến mật độ xương ở Hông và Cột sống của bệnh nhân và tốc độ thanh thải creatinin của bệnh nhân. Dữ liệu về tỷ lệ protein niệu và bài tiết phosphat bất thường cho thấy nhóm TAF thấp hơn nhóm TDF, cho thấy nhóm TAF ít gây tổn thương thận.
217950764_1483054305388329_1203358159319591957_n.
Nguồn: http://www.yidianzixun.com/article/0MHgJZpA?s=oppobrowser&fbclid=IwAR3BHbHvD2cydKLHatztgL61vF0JyzWgE9kImlBqWnWZSJ9Q7hUxNgDgS-U

Có thể bạn quan tâm