Tập thể dục hại gan nghe rất ngược đời. Vì từ trước đến nay, ai cũng được khuyên vận động để giảm cân, giảm gan nhiễm mỡ, kiểm soát đường huyết, mỡ máu và bảo vệ tim mạch. Điều đó vẫn đúng.
Nhưng có một kiểu vận động không còn là rèn luyện sức khỏe nữa. Đó là vận động quá sức, tăng cường độ quá nhanh, tập trong mất nước, nắng nóng hoặc sau thời gian dài không vận động. Khi cơ thể chưa kịp thích nghi, cơ vân có thể bị tổn thương nặng, dẫn đến một tình trạng gọi là tiêu cơ vân.
Tiêu cơ vân không phải chuyện “đau cơ do tập”. Đây là tình trạng tế bào cơ bị phá vỡ, giải phóng nhiều chất trong cơ vào máu, đặc biệt là creatine kinase, myoglobin, kali, phosphate. Khi lượng chất này quá lớn, thận có thể bị tổn thương, điện giải rối loạn, nước tiểu sẫm màu, toàn thân mệt lả. Xét nghiệm có thể thấy CK tăng rất cao, AST/ALT cũng tăng, khiến nhiều người tưởng “gan hỏng vì chạy bộ”.
Sự thật cần nói rõ hơn: chạy bộ vừa sức không phá gan. Nhưng tập kiểu đốt giai đoạn, ép thân xác để chứng minh mình kỷ luật thì có thể đưa cơ thể vào cấp cứu. Kỷ luật tốt. Tự tra tấn mình rồi gọi là kỷ luật thì hơi giống biến phòng gym thành phòng thí nghiệm sinh tồn.
Vì sao tập quá sức lại làm men gan tăng?
Khi tập luyện quá sức, nhất là ở người lâu không vận động, cơ vân có thể bị tổn thương. Cơ vân là nhóm cơ giúp ta chạy, nhảy, nâng tạ, leo cầu thang. Khi các tế bào cơ bị phá vỡ hàng loạt, chúng giải phóng CK và myoglobin vào máu.
CK là chỉ số rất quan trọng để đánh giá tổn thương cơ. Bình thường CK chỉ ở mức thấp. Trong tiêu cơ vân, CK có thể tăng hàng nghìn, hàng chục nghìn, thậm chí hơn một trăm nghìn U/L.
Còn AST và ALT thì sao?
Nhiều người quen gọi AST, ALT là “men gan”, nên thấy ALT/AST tăng là nghĩ gan bị phá hủy. Nhưng AST và ALT không chỉ có trong gan. AST có nhiều trong cơ vân, tim và các mô khác. ALT đặc hiệu với gan hơn AST, nhưng vẫn có thể tăng trong tổn thương cơ nặng. Vì vậy, trong tiêu cơ vân, AST/ALT tăng có thể đến từ cơ, từ gan, hoặc cả hai.
Điều này rất quan trọng. Nếu chỉ nhìn ALT tăng rồi kết luận “chạy bộ làm hỏng gan” thì chưa đủ. Cần xem CK, myoglobin niệu, creatinine, điện giải, bilirubin, INR, GGT, ALP và toàn bộ bối cảnh.
Y học mà chỉ nhìn một con số rồi phán thì tiện thật, nhưng tiện quá thường là đường tắt tới sai lầm.
Tiêu cơ vân nguy hiểm nhất ở đâu?
Nguy hiểm lớn nhất thường là thận.
Myoglobin từ cơ bị phá vỡ đi vào máu, sau đó được thận lọc. Khi lượng myoglobin quá nhiều, nhất là trong tình trạng mất nước, thận có thể bị tắc nghẽn và tổn thương. Hậu quả là suy thận cấp, rối loạn điện giải, kali tăng, thậm chí rối loạn nhịp tim.
Gan có thể bị ảnh hưởng qua nhiều cơ chế khác nhau: men AST/ALT tăng do cơ, gan bị quá tải chuyển hóa, thiếu máu tương đối trong vận động cực đoan hoặc tổn thương gan thật sự trong trường hợp nặng. Nhưng điểm không được bỏ qua là: nước tiểu sẫm màu sau vận động quá sức là dấu hiệu báo động, không phải “độc tố đang được thải ra”.
Nước tiểu màu coca sau tập không phải thành tích. Đó là cơ thể đang giơ biển đỏ.
Những ai dễ bị tiêu cơ vân sau tập luyện?
Không cần là vận động viên chuyên nghiệp mới bị. Người bình thường vẫn có thể gặp nếu tập sai.
Nhóm nguy cơ cao gồm:
người lâu không vận động rồi đột ngột tập nặng,
người tăng quãng chạy, tốc độ hoặc khối lượng tập quá nhanh,
người tập trong thời tiết nóng ẩm,
người mất nước hoặc uống ít nước,
người tập khi đang sốt, tiêu chảy, mệt, thiếu ngủ,
người dùng rượu bia trước hoặc sau tập,
người đang dùng một số thuốc có thể ảnh hưởng cơ hoặc gan,
người cố tập tiếp dù đau cơ bất thường,
người tập theo thử thách cực đoan trên mạng.
Đáng nói là nhiều ca xảy ra ở người “mới quyết tâm thay đổi”. Sau khi phát hiện gan nhiễm mỡ, thừa cân hoặc bụng to, họ lao vào chạy, squat, HIIT, nhảy dây như thể có thể sửa 10 năm ít vận động trong 10 ngày. Cơ thể không vận hành như khoản nợ trả góp thần kỳ. Nó cần thời gian thích nghi.
Đau cơ bình thường khác tiêu cơ vân thế nào?
Sau tập, đau cơ nhẹ đến vừa là bình thường. Đau thường xuất hiện sau 12–48 giờ, hai bên tương đối đều, giảm dần khi nghỉ ngơi, đi lại nhẹ và uống đủ nước.
Nhưng cần cảnh giác nếu có ba dấu hiệu sau.
1. Nước tiểu sẫm màu
Đây là dấu hiệu rất đáng sợ.
Nếu sau tập, nước tiểu chuyển màu:
nâu sẫm,
màu trà đặc,
màu coca,
màu xì dầu,
hoặc đỏ nâu bất thường,
cần dừng tập và đi khám ngay. Đây có thể là dấu hiệu myoglobin niệu do tiêu cơ vân.
Đừng tự giải thích là “mình đang thải độc”. Cơ thể không cần làm nước tiểu thành màu nước tương để chứng minh nó khỏe.
2. Đau cơ dữ dội, yếu cơ, sưng cơ
Đau cơ bình thường vẫn có thể đi lại được. Còn tiêu cơ vân thường đau nhiều, đau tăng, cơ căng tức, sưng, yếu rõ, khó đứng lên, khó đi lại, khó duỗi hoặc gập chân tay.
Nếu đau đến mức sinh hoạt bình thường bị ảnh hưởng rõ, đừng cố chịu. Cố chịu trong trường hợp này không phải mạnh mẽ. Nó chỉ làm bác sĩ cấp cứu thêm việc.
3. Triệu chứng toàn thân
Cần đi khám nếu sau vận động xuất hiện:
mệt lả,
buồn nôn,
nôn,
sốt,
choáng,
tim đập nhanh,
khó thở,
đau bụng,
chán ăn rõ,
vàng da,
tiểu ít,
chuột rút nhiều,
lú lẫn hoặc cảm giác rất bất thường.
Đặc biệt, nếu có nước tiểu sẫm màu kèm đau cơ nặng, nên đi cấp cứu. Đừng chờ “ngày mai xem sao”.
Tập luyện thế nào để không hại gan, hại thận?
Tập thể dục vẫn là thuốc tốt cho gan nhiễm mỡ, béo bụng, đái tháo đường, tăng huyết áp và rối loạn mỡ máu. Vấn đề không phải là có nên tập hay không. Vấn đề là tập thế nào.
Một là tăng dần, đừng nhảy cóc
Nếu lâu không vận động, hãy bắt đầu bằng đi bộ nhanh, chạy chậm ngắn, đạp xe nhẹ hoặc bơi nhẹ. Đừng từ “ngồi văn phòng cả năm” chuyển thẳng sang chạy 5 km mỗi sáng rồi tự hào như vừa ký hiệp ước với sức khỏe.
Gợi ý an toàn hơn:
tuần đầu đi bộ nhanh 20–30 phút,
sau đó xen kẽ chạy chậm và đi bộ,
tăng tổng quãng đường hoặc thời gian từ từ,
không tăng cả tốc độ, cự ly và số buổi cùng lúc,
có ngày nghỉ phục hồi.
Hai là đừng tập nặng khi cơ thể đang yếu
Không nên tập nặng khi:
đang sốt,
thiếu ngủ nhiều,
vừa uống rượu bia,
đang tiêu chảy hoặc mất nước,
đang đau cơ nặng từ buổi trước,
vừa khỏi bệnh,
trời quá nóng ẩm,
hoặc đang dùng thuốc cần hỏi bác sĩ về nguy cơ cơ - gan - thận.
Cơ thể mệt mà vẫn ép tập để “vượt giới hạn” nghe rất truyền cảm hứng, cho đến khi giới hạn vượt lại mình.
Ba là uống đủ nước, nhưng đừng cực đoan
Trong vận động, cần bổ sung nước phù hợp trước, trong và sau tập. Nếu tập lâu, đổ mồ hôi nhiều, thời tiết nóng, có thể cần thêm điện giải theo hướng dẫn phù hợp.
Không nên đợi khát khô mới uống. Nhưng cũng không cần uống vô tội vạ. Uống quá nhiều nước trong thời gian ngắn cũng có thể gây hạ natri máu, một kiểu tự hại rất sáng tạo của loài người.
Bốn là nghe tín hiệu cơ thể
Tập tốt thường làm cơ thể khỏe dần. Tập sai làm cơ thể báo động.
Hãy dừng lại nếu:
đau cơ bất thường,
yếu cơ rõ,
choáng,
buồn nôn,
tim đập bất thường,
khó thở không tương xứng,
đau ngực,
nước tiểu đổi màu,
tiểu ít.
Không có mục tiêu thể hình nào đáng để đổi bằng suy thận cấp.
Người gan nhiễm mỡ có nên chạy bộ không?
Có, nếu tập đúng.
Gan nhiễm mỡ rất cần vận động. Đi bộ nhanh, chạy chậm, đạp xe, bơi, tập sức mạnh vừa sức đều có lợi. Vận động giúp giảm mỡ nội tạng, cải thiện kháng insulin, giảm triglyceride, hỗ trợ giảm cân và cải thiện men gan ở nhiều người.
Nhưng người gan nhiễm mỡ thường đi kèm béo bụng, ít vận động, tăng huyết áp, rối loạn đường huyết hoặc mỡ máu. Vì vậy, họ càng cần tập có kế hoạch.
Nên bắt đầu bằng mục tiêu thực tế:
đi bộ nhanh 150 phút mỗi tuần,
tập sức mạnh 2–3 buổi mỗi tuần,
giảm thời gian ngồi lâu,
ngủ đủ,
giảm rượu bia,
giảm nước ngọt và đồ ăn siêu chế biến.
Nếu có bệnh tim mạch, đau ngực, khó thở khi gắng sức, huyết áp rất cao, đái tháo đường chưa kiểm soát, xơ gan hoặc bệnh thận, nên hỏi bác sĩ trước khi bắt đầu chương trình tập nặng.
Gan nhiễm mỡ không cần bạn “hành xác”. Nó cần bạn bền bỉ. Rất nhàm chán, nhưng cơ thể lại thích sự nhàm chán có kỷ luật.
Khi nào cần đi viện ngay?
Sau tập luyện, cần đi viện hoặc cấp cứu nếu có:
nước tiểu màu coca, trà đặc hoặc nâu đỏ,
đau cơ dữ dội,
yếu cơ rõ,
cơ sưng căng,
tiểu ít,
mệt lả,
nôn nhiều,
sốt,
choáng,
tim đập nhanh bất thường,
khó thở,
vàng da,
hoặc xét nghiệm CK tăng rất cao.
Các xét nghiệm bác sĩ có thể chỉ định gồm:
CK,
myoglobin niệu,
creatinine,
ure,
điện giải, đặc biệt kali,
AST, ALT,
bilirubin,
INR,
GGT, ALP,
tổng phân tích nước tiểu,
ECG nếu nghi rối loạn điện giải hoặc tim mạch.
Điều trị tiêu cơ vân thường tập trung vào truyền dịch, bảo vệ thận, theo dõi điện giải, xử trí biến chứng và tìm nguyên nhân. Không nên tự điều trị tại nhà bằng thuốc bổ gan, nước detox hoặc mẹo dân gian. Thận và gan không cần thêm “sáng kiến” lúc đang gặp nạn.
Đừng hiểu sai: vận động không phải kẻ thù
Điều đáng sợ không phải là chạy bộ 5 km. Rất nhiều người chạy 5 km mỗi ngày vẫn khỏe, vì họ đã tập đúng, tăng dần, đủ phục hồi và biết nghe cơ thể.
Điều đáng sợ là:
lâu không tập rồi đột ngột tập nặng,
đua thành tích quá nhanh,
tập khi mất nước,
tập trong nắng nóng,
coi đau dữ dội là “ý chí”,
thấy nước tiểu sẫm màu vẫn chờ thêm.
Vận động đúng là thuốc. Vận động sai là stress sinh học. Cùng là chạy, một bên cứu gan nhiễm mỡ, một bên đưa người ta vào cấp cứu. Khác nhau nằm ở liều lượng, nền thể lực và cách phục hồi.
Kết luận
Tập thể dục không hại gan nếu tập đúng. Ngược lại, vận động đều là một trong những cách quan trọng nhất để cải thiện gan nhiễm mỡ và rối loạn chuyển hóa.
Nhưng vận động quá sức, nhất là ở người lâu không tập, tăng cường độ đột ngột, mất nước hoặc tập trong nóng ẩm, có thể gây tiêu cơ vân. Khi đó, CK tăng rất cao, myoglobin vào máu, nước tiểu có thể sẫm màu, thận bị đe dọa và AST/ALT có thể tăng mạnh. Men gan tăng trong bối cảnh này không phải lúc nào cũng đồng nghĩa gan bị phá hủy trực tiếp, vì cơ vân cũng có thể góp phần làm AST/ALT tăng.
Thông điệp thực tế: muốn khỏe gan, hãy tập. Nhưng tập từ từ, đủ nước, có ngày nghỉ, không đua thành tích, không bắt chước thử thách cực đoan. Nếu sau tập xuất hiện đau cơ dữ dội, yếu cơ, sưng cơ, tiểu ít hoặc nước tiểu màu coca, hãy đi khám ngay.